Bạn Giường Của Tôi Là Người Vô Hình – Chương 15

Thumbnail

Chương 15: Đi quay quảng cáo

Ngày hôm sau, Khương Diên thức dậy rất sớm, bởi vì hôm nay cô phải tới công ty quay quảng cáo.

Quảng cáo này không phải quay trong studio mà là quay ở bên ngoài. Cô đã hẹn gặp đoàn phim trước và sẽ cùng đoàn di chuyển tới địa điểm quay bên ngoài.

Sau khi ăn xong hai miếng bánh mì nướng và uống hết một ly sữa bò, cô vội vã ra khỏi cửa.

Hôm nay cô không buộc tóc vì sợ để lại vết hằn, nhưng điều không tiện là tóc rất dễ bị rối tung. Vì thế, cô đội thêm một chiếc mũ bằng nhung như mọi ngày. Cô mặc một chiếc áo lông màu nâu nhạt, quần bò phía dưới và đi một đôi giày tuyết bình thường.

Cô ngồi một chuyến xe buýt để di chuyển đến công ty. Để tránh gặp phải Trì Nghiêm, cô không đi con đường đến phòng ban của mình mà thay vào đó là đi thẳng tổ quay chụp.

Phó đạo diễn phụ trách việc tập trung nhân viên họ Nhâm. Cô quen anh ta từ trước, cả hai từng hợp tác chung một dự án và cô còn giúp đỡ anh ta lúc anh ta quá bận. Ngay khi cô tới, phó đạo diễn đã chào hỏi cô: “Úi, Khương Diên, em đến rồi à? Ăn sáng chưa?”

Khương Diên cười đáp: “Ăn rồi ạ, anh Nhâm.”

“Anh nghe nói em từ chức hả?”

“Vâng.”

Vẻ mặt anh Nhâm thể hiện sự tiếc nuối: “Sao đang yên đang lành lại đột nhiên từ chức vậy? Mấy ngày trước anh có nhiều chuyện hỏi đồng nghiệp của em, chẳng hiểu tại sao em từ chức. Muốn đi là đi thôi.”

Khương Diên khẽ cắn môi, “Em… em muốn thay đổi môi trường một chút.” Chuyện của cô và Trì Nghiêm không có gì hay ho, việc nói ra càng không tốt thêm.

Anh Nhâm nhìn cô ấp úng, biết cô không muốn nói nên cũng không hỏi tiếp: “Được rồi, người trẻ tuổi nhìn ngắm nhiều thứ ở thế giới bên ngoài sẽ tốt hơn.” Nói xong lại chuyển sang buổi quay chụp hôm nay: “Chẳng dễ dàng gì cả, muốn giao tiếp với họ cần phải kiên nhẫn hơn.”

Khương Diên cảm thán và an ủi: “Làm gì cũng không dễ dàng, muốn giao tiếp với họ cần phải kiên nhẫn hơn.”

Anh Nhâm nhìn cô nói: “Khương Diên à, anh rất thích tính cách của em, biết dịu dàng quan tâm, ngoại hình cũng tốt, mẫu người như em rất hợp để lấy về nhà đấy. Anh có một thằng cháu trai, điều kiện của nó không tồi, em có muốn xem xét chút không?”

Khương Diên nghe thế thì giật bắn mình. Cô vừa cãi nhau một trận tóe lửa với Trì Nghiêm, bây giờ còn chưa muốn xem mắt hẹn hò với ai.

Bên cạnh đó, cô cũng không tốt lành như thế. Mỗi tối, cô lén lút gặp một người đàn ông dường như có chút dấu hiệu.

Cô lảng tránh: “Anh Nhâm, em chưa tìm được việc làm đây. Một người thất nghiệp lấy đâu tự tin để đi xem mắt chứ? Ít nhất cũng phải mất một khoảng thời gian nữa.”

“Vậy được rồi, lúc đó chúng ta liên lạc sau.”

“Vâng.”

Nữ diễn viên chính Doãn Tịch đúng là lại đến muộn. Khương Diên, phó đạo diễn và những người khác trong tổ quay chụp, cùng cô gái giống cô đang diễn cảnh quần chúng, tất cả đều đợi diễn viên chính đến.

Trong lòng Khương Diên thật sự lo lắng, không phải vì cô chờ đợi đến sốt ruột mà vì cô sợ nếu còn chưa đi thì khả năng gặp Trì Nghiêm càng cao hơn.

Đúng là sợ cái gì thì nó đến, ngay khi cả nhóm đang đợi và phàn nàn thì Trì Nghiêm bước đến. Anh chào hỏi phó đạo diễn và ánh mắt lại chuyển sang Khương Diên: “Đi quay quảng cáo à?”

Khương Diên trả lời một tiếng “Vâng”.

Trì Nghiêm cầm trong tay một phần văn kiện: “Có thời gian không? Anh có vài lời muốn nói với em.”

Khương Diên ngạc nhiên, cô hơi ngại nói lời từ chối trước mặt anh Nhâm. Dù sao đây cũng là sếp cũ của cô, nếu từ chối có thể gây chú ý. Lát sau giải tán thì tin cô bị quấy rối hoặc cô xen vào chuyện tình cảm người khác sẽ lan rộng.

“Được.” Cô đồng ý.

Cô đi theo Trì Nghiêm đến một góc vắng người ở bên ngoài công ty.

Trì Nghiêm nhìn cô, ngừng một chút trước khi nói: “Anh chia tay Hà Mịch rồi.”

Khương Diên nhìn anh một lát rồi thản nhiên nói: “Trưởng phòng Trì, đây là việc của anh.”

Nghĩa là không liên quan đến cô.

Thấy thái độ vẫn cứng rắn của cô, Trì Nghiêm hơi lo lắng. Anh định kéo cô lại nhưng bị cô tránh. Anh quay đầu nhìn xung quanh, sợ bị đồng nghiệp phát hiện nên không kéo cô nữa. Anh nhẹ nhàng nói: “Anh vì em thôi, Khương Diên, anh thật sự rất thích em.”

Khương Diên nhớ lại những lời anh ấy đã nói, ấn tượng nhất là từ “đĩ”. Sao nào, bây giờ cô không phải thế nữa?

Cô cũng không đủ can đảm để kể cho anh ấy nghe về người đàn ông đó.

Hơn nữa, tình cảm của cô dành cho anh ấy đã ít đến mức gần như không có.

Vì thế, cô và anh ấy kết thúc rồi.

“Anh Trì, có lẽ chúng ta không có duyên với nhau. Cám ơn anh đã chiếu cố tôi hơn nửa năm qua. Anh là một người sếp tốt, một người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Thực lòng mà nói, cho tới bây giờ tôi cũng không muốn gây rối, khiến cả hai khó xử như vậy. Anh Trì, anh buông tôi đi.”

Trì Nghiêm nhắm mắt lại, anh biết cô là người tự lập. Dù cô còn trẻ nhưng vẫn luôn có chính kiến của mình. Cô nói một là một, sẽ không dễ dàng biến thành hai, nhưng anh vẫn…

Khương Diên không muốn dây dưa với anh nữa. Đúng lúc này, phó đạo diễn gọi cô và nói là Doãn Tịch đã đến nơi quay ngoại cảnh. Khương Diên vội vàng nói: “Anh Trì, tôi đi đây, tạm biệt.” Sau đó, cô nhanh chóng đi theo người đã thông báo với cô.

Trì Nghiêm nhìn bóng lưng vội vàng của cô, vẻ mặt anh vừa tiếc nuối vừa không cam lòng.